nếu… thì sao nhỉ? nếu mình lên chuyến tàu đó thì sao nhỉ? nếu mình khoanh đúng thêm một câu trắc nghiệm nữa thì sao nhỉ? nếu không ngủ quên thì sao nhỉ?

nhưng mà sự hoang phí vào những ký ức bị lãng quên này để làm gì chứ

phải chăng con người không tò mò về diễn biến cũng như kết quả của những dòng thời gian ấy mà chỉ là thích ôm lấy sự khắc khoải của giá như để quên đi sự bủa vây đầy vết loang lổ đã hóa những mầm sống mới từ những những vết nứt cũ mèm từ lâu ta đã chẳng bận tâm đến vậy mà khi mùa xuân đến chúng mang lại sự tươi mới cho vùng đất đã cũ

có lẽ vào một lúc nào đó, khi ta đã đi lạc được một đoạn khá dài khỏi nơi mình từng, những điều đã không làm, những con đường đã không rẽ vào, sẽ quay trở lại như những chiếc bóng trong một khu vườn cũ; chúng không nói gì, chỉ đứng cạnh ta, len lỏi giữa những mảng loang lổ của ký ức

và đôi khi tôi tự hỏi, không biết là những chiếc bóng ấy đang tiến lại gần tôi, hay chính tôi đang lùi lại từng bước một để giữ một khoảng cách vừa đủ — đủ xa để không phải nhìn thẳng vào chúng, nhưng cũng không quá xa để chúng biến mất hoàn toàn.

Saigon 08.03.2026