knockout
Ở trong boxing, những cú đấm knockout bởi võ sĩ chiếm ít ưu thế hơn suốt phần lớn trận đấu là một khoảnh khắc ấn tượng. Cú đấm đến, người kiểm soát ngã xuống và chẳng còn gì cả. Có một cuốn sách tên là “Trưởng thành sau ngàn lần
Blog của Phi Lỏ — nơi mình bắt đầu viết như thể học cách nhìn và mô tả thế giới. Bây giờ đã là nhiều năm kể từ đó, mình đã học được nhiều thứ hơn cả những ý niệm sơ khởi ban đầu đó. Ở đây yên hơn mạng xã hội — dù phần lớn những gì mình viết từng bắt đầu từ đó.
Ở trong boxing, những cú đấm knockout bởi võ sĩ chiếm ít ưu thế hơn suốt phần lớn trận đấu là một khoảnh khắc ấn tượng. Cú đấm đến, người kiểm soát ngã xuống và chẳng còn gì cả. Có một cuốn sách tên là “Trưởng thành sau ngàn lần
Ầm, thì ra mình vẫn sợ chết, một tiếng sấm nhọn hoắt len lõi vào nơi tối tăm của tâm hồn, đánh thức nó. Ầm, mà thiệt ra thì nếu chết thế này cũng tốt. Một cái chết nhanh chóng, chưa đến mili giây cho đau đớn. Một là chết
Lại nhớ về thị trấn cũ, một thị trấn nhỏ thế, đi bộ chừng hai mươi phút là đã hết thị trấn. Vậy mà trông nó to thế vì chứa đựng đủ tất thảy lũ nhỏ. Lại nhớ về ngôi nhà cũ, mình nhớ nó, ở đó, phía trên mái
Bạn đã bao giờ gặp một đứa bé là chính mình chưa? Hôm nay mình mua thằng nhóc ấy món kẹo chỉ thuở nhỏ. Ngồi trên thành cầu, mình và nó cùng ngắm trăng. Nó vẫn vậy ham chơi, luôn cười, còn mình thì trông thật tẻ nhạt, buồn bã.
Ở nơi tận cùng Ta thấy Trái tim ta vỡ ra Trí óc ta vỡ ra Ta chìm vào giấc ngủ Cuộc đời dừng lại, tự bao giờ Cuộc đời dừng lại nghĩa là cuộc sống vẫn tiếp tục, mỗi ngày trôi qua, một vài giấc mơ không còn, một
“Theo anh thì thời điểm này nên học gì? Học gì nữa, làm kiếm tiền, rồi lấy tiền chữa lành.” Thật phức tạp. Một tu sĩ hành khất bị trộm mất bình bát trên đường xin ăn. Anh ta thậm chí chẳng cần nó, chẳng có chút ràng buộc nào
Đúng là, không có nhiều thứ để làm trên đời. Đúng là, thỉnh thoảng ta cũng muốn canh giữ giấc mơ của một người. Đúng là, vài hôm ta cũng có thể làm thơ. Tuy nhiên vào một ngày dài thế này, nhìn từ đây thấy ba mẹ đi bộ
Sự nặng nề của hơi thở kéo dòng suy nghĩ chậm chạp rời xa khỏi tâm trí. Theo hơi thở từ mũi tới trái tim đang ì ạch khởi động cho ngày mới rồi lại tan vào thinh không, cứ thế. Vòng lặp không ngừng, ngày đã tàn, khiến tôi
Chào ! Người bạn cũ của tôi Ai nói ta dại khờ chứ Ta cứ đi cùng nhau Nhưng đường dài Sẽ mệt Hãy nghỉ chân Tại ngã ba đường Sương mù giăng lối Bên kia triền núi Tiếng gà gáy Chút hừng đông Quyện cùng hương hoa Ta ngồi nơi
Khi mà tắc đường là chuyện hiển nhiên thì có còn gọi là tắc đường không nhỉ? Sài gòn, hạnh phúc tắc đường, nỗi đau thì cứ chen chúc lẫn nhau. Mấy hôm trước, quán chay, mình chỉ gọi một tô hủ tiếu như mọi hôm, hông biết cô nghĩ
Sáng sớm, ra công viên, đọc vài trang sách, nhìn sông. Mỗi lần muốn suy nghĩ điều gì, hoặc bị suy nghĩ quá nhiều, mình sẽ nhìn sông. Ngồi bên sông thế này thì yên thật, nhưng hông an, vì lại trông chẳng thật với kẻ luôn hoài nghi những
Nay làm về, chỉ là ngang qua hông tiện, nhưng nhìn đường thì nhớ lại quán cơm chay hồi làm công ty cũ ngày nào cũng ăn. Thế là rẽ vào, vào lại quán mình mới nhớ lại chị bán cơm chay, hồi đó chị trêu mình đủ thứ. Có