Thế giới trước đêm thật ồn ào.
Cũng phải, khi ánh sáng cứ tràn ngập cùng khắp, vạn vật buộc phải phơi bày chính mình trong một kỷ nguyên không còn ranh giới.
Sự xuất hiện của đêm, suy cho cùng, là một hằng số tất yếu để nới lỏng lại cái ngột ngạt đã quá thừa mứa của ban ngày.
Đêm buông xuống chẳng để làm gì ngoài nhắc ta về trạng thái nguyên thủy của vạn vật.
Vai diễn buộc phải bỏ xuống.
Vì chẳng còn khán giả, chẳng còn khán đài.
Chỉ còn tiếng thở dài của chính mình đang vọng về.